Hành trình Cơ hội với KDOL

Tôi....18 tuổi bước chân vào đất Sài Thành Hoa Lệ, với một mong muốn nhỏ nhoi, đi học, có tấm bằng và có một công việc ổn định. Vì ở dưới quê mưa lũ lụt, tôi không muốn phải ở nhà mấy tháng mưa lũ đó, và không muốn mình cứ mãi 1 chỗ không tiến xa hơn.


Phương lúc vào SG 2013 

Mọi sự bắt đầu đều không mấy thuận lợi. Tôi đi học nhưng không có nhiều tiền để đóng tiền học, tôi phải vay mượn từ nhiều phía.
Tôi vẫn còn nói giọng Quảng Ngãi, nên tôi đi xin việc 10 quán, họ đều từ chối tôi....

Tôi tập từ những từ đầu tiên, mặc dù nói không được nhiều ngay thời điểm đó, nhưng rất may tôi đã có công việc đầu tiên của mình là “Rửa bát “ tại 1 quán Phở với thu nhập 8.000 vnđ / 1 tiếng. Đối với tôi nó là số tiền lớn tại thời điểm đó...
Làm được vài tháng, thì một người cô gần nơi tôi ở không cho tôi làm nữa, vì công việc vừa Rửa bát, lau chùi, làm phụ trong bếp, và bưng bê ở ngoài, nhưng họ trả tôi có 8.000 ngàn vnđ không đáng với công sức của tôi .
 Tôi đi làm quán cà phê, phụ cô gần phòng làm tạp vụ toà nhà...nhưng nó quá cực so với sức của tôi.
Vừa phải dậy sớm, dọn quét, chạy bàn...và nghe chửi rất nhiều. Tôi cố gắng nghe vì biết thân phận làm thuê kiếm tiền không dám cãi.
Có nhiều lần bị chửi tan nát vì bê đồ ăn nhầm cho khách, nhiều lúc khách cho thêm và chị chủ quán thấy...Ôi đó là một điều kinh khủng, mà không dám nói với ai.

Và khoản thời gian đó, ba má không điện thoại cho tôi. Lúc đầu, tôi cứ nghĩ ba má không thương tôi, ba mẹ giận vì tôi tự ý vào Sài Gòn mà không có sự đồng ý của ba má. Khi đó, tôi cũng buồn và không điện thoại về nhà.
Nhưng khi quá áp lực với cuộc sống, tôi điện thoại về nhà mới biết nhà mình thiếu nợ rất nhiều, lên đến 800.000.000 vnđ. Má nói: Con trong đó cố gắng đi làm kiếm thêm sống, chứ ba má giờ hết đường lo rồi.
Tôi không dám khóc, vì khóc má tôi sẽ khóc, tôi chỉ nói để con đi làm thêm kiếm tiền, ráng học để phụ ba má.

Cuộc sống tôi càng khó khăn thêm

Rồi tôi xin được 1 công việc bán túi xách, thu nhập 10.000 vnđ / tiếng, nếu bán được đúng giá niêm yết sẽ được thêm 10.000vnđ
- Một tháng tôi cũng kiếm được 1.500.000 vnđ và thêm tiền hoa hồng cũng được 2-4 cái / ngày, có những ngày tôi chăm chỉ bán lên đến 10 cái đúng giá là tôi được 100.000vnđ
Sau giờ học buổi chiều, tôi luôn xin thầy về sớm để kịp đi làm, tôi cố gâng làm để duy trì cuộc sống duy trì việc học.

Bán shop túi xách 

Ngoài công việc bán túi xách, buổi trưa tôi xin phụ quán cơm phía trước trọ tôi ở, 50.000 vnđ / 2h.
Đó là ưu đãi cho tôi, vì thấy tôi chỉ ăn 10.000 vnđ 1 ngày, ăn chung với mọi người, nên giúp tôi có công việc và ăn trưa ở đó luôn.

Tôi nhận làm mẫu ảnh cho chị chủ quán cơm. Giờ nghĩ lại không hiểu hồi đó thấy ghớm mà lại nhận lời làm mẫu 😳.
Là do tôi cần tiền nên tôi nhận lời.
Mẫu ảnh

Năm 2014, nhà không có đủ tiền cho em gái đi học, em tôi vào Sài Gòn và tôi lo thêm phần ăn ở cho em tôi. Tôi bắt đầu tìm thêm 1 công việc nữa., tôi làm thêm công việc Tạp Vụ.

Tôi bắt đầu lúc 6h 

  và lau chùi văn phòng, nhà vệ sinh, lau từng Toilet cho thật sạch, để không nghe complant.


Nhận từng đồng lương, chi tiêu tiền trọ, tiền ăn, tiền học phí. Đôi lúc bạn rủ đi chơi cũng từ chối khéo là mình bận, nhưng thực ra tôi không có nhiều tiền để vui cùng bạn bè 🙁

Năm 2015, vì nợ chồng chất quá nhiều nên ba má phải vào Sài Gòn lập nghiệp, tôi dùng tiền để dành của mình để thuê 1 phòng trọ, cho cả gia đình cùng ở.
Khó khăn mỗi ngày,nhà chỉ có mỗi chiếc xe đạp, nên ba má và em gái chỉ làm thêm gần trọ, còn tôi đi làm xa hơn họ.

Nếu ai có ba má và nhìn họ đi làm thuê, bưng bê, và làm bảo vệ, chắc bạn sẽ rất đau lòng.
Và tôi thời điểm đó cũng vậy, có nhiều thời điểm họ điều ba đi làm rất xa, và tôi phải chở ba đi làm bằng xe đạp.
Không quên được những khoảnh khắc trời mưa mà phải dắt xe cho từng người ra vào quán cà phêC đôi lúc ăn cơm nguội mang theo.
Tôi...tự nhủ với bản thân phải cố gắng nhiều hơn để má không phải làm thuê ở tiệm cơm, và ba không làm bảo vệ nữa.


Gia đình


Tôi cố gắng duy trì trong suốt 3 năm, để lấy bằng và đi làm Ngành mà tôi học: “ XUẤT NHẬP KHẨU “
Ngành mà Trường cho tôi thấy tương lai rộng mở, với mức thu nhập ổn để phụ gia đình trả nợ.
Nhưng nó thực sự không như tôi nghĩ. Tôi làm cho 1 DNTN, ứng cử vị trí Sale.
Doanh số tôi phải mang lại cho họ là 300.000.000 vnđ / tháng tôi mới lãnh đủ 5.000.000 vnđ Lương.
Lúc đầu tôi cứ nghĩ đó là mức thu nhập ổn cho mình ở thời điểm đó. Nhưng càng làm lâu, họ lợi dụng công sức của tôi, bắt tôi đi công tác nhiều hơn, nhưng lương vẫn bình chân như vậy...
Công tác

Có những tháng Sale không đủ 300.000.000 vnđ , lương tôi giảm liên tục, có tháng chỉ 3.500.000vnđ tôi nghĩ mình duy trì với công việc này có đáng không, có thực yêu thích với công việc này không. Nó mang lại quá nhiều áp lực, cực nhọc, đối mặt với Doanh Nghiệp chỉ biết tới lợi ích cá nhân chứ không thấy năng lực của nhân viên, đôi lúc 2h sáng phải mở mắt dậy để nghe ĐT chỉ đường cho tài xế 😰.

Công việc không mấy phù hợp, và lương ít ỏi, nên tôi quyết định tìm cho mình 1 Cơ Hội mới.
Tôi lướt trên Mạng Xã Hội, thấy có nhiều người ở cùng tuổi như mình, có người lớn hơn, nhỏ hơn, họ đều có một sự thay đổi mà chính tôi luôn mơ ước từ khi bước chân vào Sài Gòn.

Một mức thu nhập tốt, một môi trường tốt, được thể hiện, được bức phá,...và rồi tôi thấy tương lai của mình tại đây....YP

#INTERNETWORK




Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

BƯỚC ĐI BẰNG NIỀM TIN

BỎ 4 NHẬN LẠI GẤP 3. NHẬN HAY KHÔNG NHẬN